Tin nổi bật
Đối tác
TEST1TEST1TEST1
7slide2slide 6slide 3slide 4slide1slide mới

ĐẶC ĐIỂM THỰC VẬT HỌC P1: THÂN - CÀNH - LÁ

ĐẶC ĐIỂM THỰC VẬT HỌC P1: THÂN - CÀNH - LÁ
Hồ tiêu được xếp vào nhóm cây lâu năm, thân leo. Trong tự nhiên, cây hồ tiêu có thể leo cao hơn 10 mét. Tuy nhiên, trong điều kiện trồng thì chiều cao của cây tiêu phụ thuộc vào chiều cao của trụ trồng tiêu

1. Thân

Hồ tiêu được xếp vào nhóm cây lâu năm, thân leo. Trong tự nhiên, cây hồ tiêu có thể leo cao hơn 10 mét. Tuy nhiên, trong điều kiện trồng thì chiều cao của cây tiêu phụ thuộc vào chiều cao của trụ trồng tiêu. Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng, trong điều kiện trồng trọt thì nên khống chế chiều cao của cây tiêu ở độ cao 4 mét là phù hợp cho cây tiêu sinh trưởng, phát triển và cho năng suất (Purseglove et al. 1981). Việc khống chế chiều cao của cây tiêu ở độ cao 4 mét sẽ thuận  lợi cho việc thực hiện các biện pháp kỹ thuật (phun phân bón lá, cắt tỉa cành, phòng trừ sâu bệnh hại và thu hoạch). 

2. Lá

Lá có cuống, phiến lá hình trái tim, mọc cách. Màu sắc lá và hình dạng lá rất khác nhau giữa các giống hồ tiêu. Ví dụ đối với giống tiêu Vĩnh Linh (Châu Đức – Bà Rịa Vũng Tàu)  thì phiến lá có hình dạng ovan có mác, màu lá từ xanh nhạt đến xanh, kiểu viền lá từ phẳng đến gợn sóng. Còn đối với giống Ấn độ đọt đỏ (Châu Đức – Bà Rịa Vũng Tàu) thì hình dạng phiến lá hình elip có mác, màu lá xanh đậm, kiểu viền lá phẳng (Nguyễn Văn An, 2010).

Một đặc điểm khá đặc biệt ở lá tiêu đó là toàn bộ các lỗ khí khổng đều phân bố  ở mặt dưới của lá (Ravindran et al. 2000a). Vì vậy, khi phun phân bón lá cho hồ tiêu cần chú  ý phun ngữa béc (vòi phun) sẽ giúp phân bón lá ướt đều mặt dưới lá nơi phân bố các lỗ khí khổng sẽ giúp cây tiêu dễ hấp thụ dinh dưỡng qua lá. Bên cạnh đó, cần chú ý phun vào lúc trời râm mát (sáng sớm hoặc chiều mát) vì lúc này hầu hết các lỗ khí khổng đều mở. Phun phân bón lá trong điều  kiện nắng nóng gây lãng phí vì cây tiêu không hấp thụ hoặc hấp thụ rất kém vì cơ chế đóng lỗ khí khổng để tránh thoát hơi nước qua khí khổng.

3. Cành

Ở nách lá có các mầm ngủ có thể phát sinh thành các cành tược, cành lươn, cành quả tùy theo từng giai đoạn phát triển của cây tiêu. - Cành tược (dây thân): thường phát sinh từ mầm nách trên các cây tiêu nhỏ hơn 1 tuổi. Đối với cây trưởng thành, cành tược phát sinh từ các mầm nách trên dây thân chính phía dưới thấp của trụ tiêu. Đặc điểm của cành tược là góc độ phân cành nhỏ, dưới 450, cành mọc tương đối thẳng. Cành tược sinh trưởng khỏe, lóng ngắn, các đốt có nhiều rễ bám, thường được dùng làm vật liệu nhân giống.

- Cành lươn (dây lươn): là cành phát sinh từ mầm nách của các đốt gần sát gốc của dây tiêu, hoặc phát sinh từ trên tán tiêu. Cành lươn cũng  được dùng  để nhân giống. Cây tiêu  được trồng từ cành lươn thường ra hoa trái chậm hơn so với cành tược nhưng sinh trưởng khoẻ và có thời gian khai thác dài hơn.

- Cành quả (nhánh ác): là cành mang trái, phát sinh từ các mầm nách trên cây tiêu. Mỗi nách lá chỉ có 1 mầm ngủ có khả năng phát triển thành cành quả. Trên cây tiêu trồng bằng dây thân, cành quả phát sinh rất sớm sau khi trồng. Trên cây tiêu trồng bằng dây lươn thường thì sau 1 năm trồng mới phát sinh cành quả. Đặc trưng của cành quả là góc độ phân cành lớn, mọc ngang, độ dài của cành thường ngắn,  < 1m, cành khúc khuỷu và lóng rất ngắn. Trên các đốt của cành quả cũng có nhiều mầm ngủ có thể phát sinh thành cành quả cấp 2, cấp 3. Giâm cành quả cũng ra rễ, cho trái rất sớm, tuy vậy cây phát triển chậm, không leo cao trên trụ mà mọc thành bụi vì lóng đốt không có rễ bám hoặc rất ít, cây mau cỗi, năng suất thường thấp. Trồng tiêu bằng cành quả chỉ phục vụ công tác lai tạo hoặc bảo tồn quỹ gen hồ tiêu, không khuyến cáo trong sản xuất.

Theo: Trung tâm Khuyến nông Quốc gia

Gửi phản hồi

 

Thống kê truy cập
Quảng cáo
qc1
^ Về đầu trang
 
 
 
 
 
 
Thiết kế website